-Hãy nhấn nút G+ để giúp wap phát triển hơn nhé. Thanks !
hơi rồi mang ra đĩa bánh quy vừng nó thích. Cái tiện lợi của việc nhà có lò bánh, đó là tôi chẳng bao giờ phải mua bánh quy ở ngoài. Tôi có thể tạo ra đủ kiểu bánh mình thích, có sẵn nguyên liệu, có sẵn lò nướng. Lâu lâu dịp lễ tết tôi vẫn thường tự làm bánh quy bán cho người ta. Tuy hương vị thì chuẩn luôn nhưng mẫu mã không bắt mắt nên chủ yếu con gái mua về ăn vặt chứ lượng tiêu thụ cũng không rộng.
Nó nằm ngửa trên giường tôi, vừa ăn bánh vừa vãi vụn ra lung tung rồi phán.
-Sao cái phòng mày, hai năm rồi chẳng có tý thay đổi nào.
-Tao thấy sắp thế này là tiện nhất rồi không cần phải thay đổi gì hết.
-Hết bánh rồi mày ơi.
-Đúng là vua ăn vặt. Để tao đi lấy thêm.
Lúc tôi trở lại, thì đã chẳng thấy cái Trân đâu nữa. Tôi chạy xuống nhà cũng không tìm ra.
Ông tôi đang ngồi tán lại cái khuôn bánh bị hở, thấy tôi bèn chỉ tay vào lò bánh mỳ.
-Nó vừa chạy vào đó.
Tôi còn chưa kịp vào xem thì đã thấy cái Trân hớt hải chạy ra. Nó túm lấy áo tôi, mắt long lanh.
-Ah, mày giấu tao nhá. Không phải một mà tới hai hot boy. Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhh.
Tôi buồn cười gỡ móng vuốt nó ra khỏi áo.
-Ở đâu ra hai hot boy?
Tôi đi trước, nó làm cái đuôi theo sau.
Trong lò bánh mỳ nhiệt độ cao hơn hẳn bên ngoài, mùi bánh nướng trộn lẫn mùi bơ là mùi tôi đã quen thuộc từ mười mấy năm nay. Được cái từ hồi tên học Vật lý lượng tử kia ngứa tay cải tiến mấy thứ máy móc trong ấy, lò bánh mỳ nhà tôi bỗng gần như trở thành một dây chuyền bán tự động. Cứ cho bột vào khuôn, tới lúc chín sẽ tự đẩy bánh ra khay nguội để sẵn, đỡ sức lao động đi rất nhiều.
Nhưng đa phần thời gian hắn vẫn ở trong đó, còn muốn nghiên cứu thêm cái này cái kia. Lúc này tên Sếu đang ngồi bên cạnh cửa sổ, loay hoay với cái gì đó trông như bộ loa mini hay để trên bàn, mồ hôi đọng thành giọt li ti trên trán.
Một cái bàn cách đó vài mét, tên Sumô đang nhồi bột. Thực không dám tin. Sumô hôm nay lại xông pha vào tận lò bánh mỳ mà nhồi bột. Bình thường hắn chỉ có ham thích với cỏ cây đất đai ngoài vườn, sao tự dưng lại đổi mục tiêu thế này.
Tôi nhìn hai tên một cao kều một béo ú, sau đó lại nhìn cái Trân mắt đang long lanh, có điểm nào để gọi là hot boy nhỉ? Hay trong lò bánh nóng quá nên cái Trân nó bị hoa mắt rồi.
-Hai người đang làm gì thế?
Im lặng, chỉ có tiếng lò nướng vẫn đang hoạt động vang lên tiếng u u đều đều. Tôi gọi to hơn:
-Sumô, Sếu, hai người đang làm gì đó?
Lúc này cả hai khuôn mặt mới cùng ngoảnh lên, trả lời hai miệng như một.
-Nghiên cứu.
Tôi không lạ gì câu trả lời kiểu này, nhưng cái Trân sau lưng thì đang cười hihi. Chắc nó nghĩ hai tên này có khiếu hài hước hay sao mà nghiên cứu trong lò bánh mỳ nóng chảy mỡ. Nó không biết rằng môi trường trong này lại làm hai tên sợ lạnh này thấy ưa thích, còn nói rằng như thế này là nhiệt độ trung bình ở chỗ họ. Không lẽ Trái Đất sau này nóng lên tới mức ấy.
Tôi nói qua quýt cho cái Trân rõ đây là hai người làm công trong lò bánh mỳ, chắc hôm qua Sếu giúp tôi chất hàng có ai đó nhìn thấy gà hoá cuốc mà thôi. Không ngờ lại bị cái Trân nhéo một cái đau điếng sau đó nó bảo tôi có hàng độc mà dám giấu không chia sẻ.
Vậy là hôm sau đi học, tin đồn về việc nhà tôi có hai hot boy đã lan ra khắp lớp. Tôi đến là bái phục trình độ quảng cáo của cái Trân. Nó bảo hai anh chàng giúp việc nhà tôi đẹp trai như Shiwon, cao như ZiaoMing, lạnh lùng như hoàng tử mùa đông, tóm lại là toàn mỹ.
Tôi nghĩ tới thân hình đồ sộ của tên Sumô, không nhịn được cười to “có mà toàn mỡ ý”.
Bọn con gái trong lớp nghe nói có người xuất chúng như thế thì rồng rắn kéo nhau tới nhà tôi mua bánh mỳ. Thực tế là kiếm cớ để kiểm chứng sự thật mà thôi.
Sau đó một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc lò bánh mỳ nho nhỏ suốt ngày bận rộn đón nữ sinh tới mua bánh. Sau bọn con gái, một hôm lại có cả mấy tên con trai lân la hỏi tôi, nghe nói nhà Sương có tên nào đẹp trai lắm. Không ngờ con trai cũng có độ hóng cao như thế. Tôi không biết nên trả lời sao, đành bảo bọn nó thích thì tự tới mà kiểm tra.
-Tại sao lần nào bạn cậu tới chơi, cũng bắt bọn tôi ra giới thiệu.
Sếu cau có nhìn tôi. Sumô thì ngoan ngoãn cũng không phản ứng gì mấy, nghĩ đơn giản là kết bạn giao tiếp với xã hội thường thấy mà thôi. Tôi trả lời thẳng thắn.
-Vì làm thế này là tăng lượng bánh bán ra.
Bạn bè tôi “tới chơi” mãi cũng ngại, cho nên mỗi lần đều nói là tới mua bánh mỳ. Mà lò bánh chúng tôi chuyên bán sỷ, cho nên ai tới đều là ôm một lúc ít nhất mười ổ bánh mỳ về. Chẳng mấy khi có cơ hội tiêu thụ được nhiều bánh như thế, không nên bỏ qua.
Sumô nín cười, còn Sếu nhìn tôi đầy vẻ coi thường.
-Sao không nói thẳng ra là làm Promotion Boys.
Tôi không hiểu phản ứng của tên còm này là ý gì, nên đành viện tới ông anh. Sumô giải thích cho tôi.
-Quan hệ công chúng vốn là một sở thích của em tôi đó. Nó ở nhà vốn cũng là hot boy được hâm mộ điên cuồng. Chẳng qua tới đây bị thất thế, nên chú tâm nghiên cứu vật lý thôi.
Tôi không dám tin nghĩ lại hồi mới gặp mặt, tôi đã bị vẻ ngoài của hắn doạ cho đứng tim. Hoá ra đấy là hình mẫu hot boy tương lai hay sao. Tôi run rẩy hỏi lại.
-Cậu có chắc không đó?
-Việc bọn tôi là song thai tách trứng sinh trưởng từ môi trường ống nghiệm dài kỳ cũng đã là một tin đồn khiến mọi người tò mò rồi. Huống hồ chúng tôi tích hợp những thể gene ưu việt nhất từ hai nhà khoa học hàng đầu Đông Nam Á, em trai tôi được xếp hạng trong 5 anh chàng độc thân trẻ đẹp trai nhất học viện đó.
-Vậy mà bình thường hắn im thin thít, tôi còn tưởng bản chất hắn vô cảm chứ.
-Vì phản ứng của cậu hôm ấy thôi.-Sumô cố nhịn để không cười to-cậu gọi nó là quỷ, lại còn sợ tới khóc thét. Nó bị đả kích như thế, không tổn thương tinh thần mới lạ
Thế là tôi giao luôn cho Sếu – hot boy chân dài bán hàng, vì giờ khách vào cửa hàng tôi mua bánh đông lắm. Nữ sinh lớp tôi thì không nói, lại luôn cả trai gái các lớp khác, khối khác, trường khác tới mua. Ngõ vào nhà tôi vốn đã không rộng rãi gì, bây giờ lượng người tới vào giờ cao điểm làm tắc luôn cả quãng đường ấy, khi về trong tay ai cũng ôm một túi bánh mỳ to.
Tôi tranh thủ đợt này sản xuất loại bánh quy vừng ăn vặt, ai không thích mua bánh mỳ thì bán bánh quy. Dần dà, lượng bánh sản xuất ra không đủ để cung cấp, lò nướng bánh chạy suốt ngày đêm mới tương đối đáp ứng khách hàng.
-Tôi muốn mua một cái máy hàn.
Tên Sếu đã nói với tôi như thế. Trời hỡi, lò bánh mỳ chứ có phải xưởng cơ khí đâu, mua máy hàn để làm gì đây. Nhưng thái độ của hắn rất quyết liệt. Hắn còn nói cả nửa tháng nay đứng bán bánh không phải miễn phí, hắn yêu cầu tôi mua máy hàn cho hắn, nếu không từ sau sẽ đình công.
-Tốt nhất cứ mua cho nó một cái, có gì sau bắt nó làm thêm giờ.
Sumô tốt bụng khuyên nhủ tôi. Từ sau cái vụ hắn tiết lộ cho tôi thông tin về chất xúc tác dậy thì, tôi đã có cảm tình hơn hẳn. Thấy cái mặt toàn thịt của hắn cũng dễ thương hơn trước, cái mông khủng bố cũng thon thả hơn. Tôi nói ra điều này với hắn, chỉ nhận được cái nhìn oán trách.
-Làm việc như nô lệ cả ngày, leo cầu thang muốn hết hơi, lại ăn uống đạm bạc. Tôi giảm ba mươi kg từ hồi tới đây giờ rồi đấy, không phải tự dưng mà mảnh mai vậy đâu.
Dùng từ “mảnh mai” với hắn, e rằng người nghe đều hộc máu mất. Nhưng cũng không ngờ hắn lại giảm cân thần tốc như vậy. Tôi nghi hoặc nhìn Sumô.
-Làm gì đến cỡ ý, mới có sáu tháng mà giảm ba chục cân, cậu có xạo không đó?
-Hừm, thật ra là hai mươi tám, giờ tôi chỉ còn chín mươi hai kg là bằng chứng rõ nhất đây này. Ngày nào tôi cũng cân thử.
Tôi liếc nhìn cái cân bột tội nghiệp để trong góc nhà. Giới hạn đo của nó là 100kg. Tên này leo lên không phải là làm hư luôn bàn cân chứ.
-Thôi giảm chút cũng đỡ. Cầu thang nhà tôi từ hồi cậu tới đây thì võng xuống cả khúc kìa. Tôi ngồi dưới nhà lúc nào cũng nơm nớp sợ cái gác xép sập xuống.
Tôi ra tới cửa thì quay lại lè lưỡi chọc cậu ta, nhận lại là ánh mắt trừng trừng như muốn ăn thịt, vội vã bỏ chạy.
Vậy là máy hàn cũng phải mua, lời lãi từ việc bán bánh ngoài luồng trừ đi chi phí mua máy chỉ còn một ít. Tôi thi thoảng lại nhìn kỹ khuôn mặt Sếu cao kều. Đây gọi là đẹp trai hơn Shiwon sao? Đúng là cũng có nét rắn rỏi, có nét thanh tú, da mịn, tai to, mũi cao mắt sáng. Nhưng để cho người ta rung động thì, tôi vẫn thấy Sơn lớp trưởng đẹp trai hơn.
Hoặc giả tôi bị ấn tượng ban đầu bao phủ rồi, nên không thể tìm thấy điểm hấp dẫn trên khuôn mặt ấy. Hay là vì ý thức về cái đẹp của mỗi người lại khác nhau. Thế tại sao một đống cả nam cả nữ mỗi ngày đều tới mua bánh vì hắn? Khó hiểu quá chừng.
Chắc là người ngoài bị chiều cao cùng vóc dáng mét chín của hắn làm cho choáng ngợp thôi, xét ra cũng không có gì lạ. Bản thân tôi chỉ thấy mấy anh chàng khoảng mét bảy lăm là chuẩn, cao quá nhìn thôi cũng đủ mỏi cổ.
-Nhìn kỹ đi, ngắm thật kỹ. Rất đẹp trai mà, hơn nữa còn thuộc top ten học viện trong tương lai, thông minh kiệt xuất, gene thể thao, gene suy luận, phán đoán, gene miễn dịch, gene lịch sự, chung thuỷ đều hội tụ ở đó đấy.
Sumô lại không đồng tình với quan điểm “thường thôi” của tôi. Mỗi ngày hắn đều vo ve bên cạnh khoe khoang với tôi bằng hết các ưu điểm của tên em mình. Nếu không phải hai người này là anh em, tôi còn nghĩ hắn là người hâm mộ bí mật hằng ngày đều gửi chocolate đến cho Sếu nữa.
Chỗ chocolate nguyên chất mỗi ngày được gửi đến đều đặn, Sếu đều quăng cho tôi, nói hắn không thích ăn thứ này. Sumô đang trong giai đoạn giảm cân, tôi không cho sờ tới, tôi bèn mang hết nó tán ra, chế vào nguyên liệu cho loại bánh mới.
Những ngày vã mồ hôi nghiên cứu bột của Sumô rốt cuộc cũng mang tới thành quả. Nếu mà không có thành quả này, tôi còn nghi ngờ hắn rốt cuộc có phải cái gì nghiên cứu sinh BCA hay không. Xét ra đóng góp của hắn cho lò bánh mỳ không có gì hơn là một cái cầu thang võng và một cái ghế võng và một cái giường võng. Tất cả đều cong xuống vì trọng lượng của Sumô dồn lên mỗi ngày.
-Thế nào, thơm hơn hẳn không, bột chỉ tốn hai phần ba so với thông thường nhá, và lớp ngoài ăn vào cứ như kem tươi.
Sumô hớn hở nhìn tôi và khay bánh quy mới ra trước mặt. Hương vị đúng là không chê vào đâu được. Giòn tan lại mềm và thơm như kiểu hắn đổ cả tá trứng và đánh kem hàng chục giờ đồng hồ vậy, ăn lại không hề ngán. Tôi nhón tay lấy thêm vài cái cho vào miệng, tán thưởng.
-Có thật là cậu chỉ dùng bột mỳ mà chế ra không đấy?
-Bí quyết chính là một thìa kem tươi và loại vi khuẩn lacticin trong môi trường hiếm khí và nhiệt độ thích hợp.
-Dạy cho tôi đi!
Tôi níu tay Sumô nài nỉ. Hắn lập tức chạy đi lấy một khay bột. một thìa kem, lại tiếp tới cái lồng thép và kính mà tên Sếu hàn cho ít lâu trước, nói là máy điều biến nhiệt sơ cấp.
-Vi khuẩn lacticin không sinh ra trong môi trường tự nhiên, phải có độ ẩm, nhiệt độ cùng hàm lượng oxi và nitro thích hợp thì gốc hidrocacbon trong các liên kết mới gãy ra…
Tôi quay cuồng với mớ lý thuyết phức tạp mà Sumô cứ rì rầm hết một buổi chiều, trở ra thì đầu óc xoay vòng vòng còn cả người toát hết mồ hôi mẹ mồ hôi con. Sumô chìa cho tôi mẩu khăn lau mặt. Thế nhưng vẫn chỉ mới xong một phần ba công đoạn lên men. Sumô nói rằng một khi đã có khuẩn “mồi” rồi, chỉ cần nhân giống lên theo kiểu mình vẫn ủ sữa chua là được. Nhưng hắn muốn chỉ cho tôi biết cách chế tạo ra cả những dạng tồn tại đầu tiên của vi khuẩn này, phải nắm rõ các chu trình, kể cả từ hoạt động sơ khai nhất
Đúng là kiếm tiền không khó, nhưng
cũng không dễ dàng gì. Cả tuần liền chịu nóng điên cuồng trong lò
bánh mỳ với một đống công thức và quy trình mà Sumô bắt tôi phải
nhớ, chép dày cả mười trang giấy đôi, cuối cùng tôi cũng nắm được
những nét cơ bản để tạo ra loại vi khuẩn bánh quy tuyệt hảo
kia.
Bánh quy Lacticin và Hot boy nhái Shiwon, tôi nằm ngủ cũng thấy tiền chảy vào túi mình, mắt nhắm lại rồi mà miệng vẫn cười không ngậm lại được. Đúng là trời thương tôi nên gửi hai “thiên thần” này xuống hỗ trợ rồi.
Hôm mẻ bánh Lactic đầu tiên ra lò, tôi mang ngay tới lớp quảng cáo. Lớp trưởng đẹp trai ăn một miếng, cuối cùng không nhịn được quay sang tôi cười tươi rói.
-Tớ có thể đặt bạn một hộp như thế này, nhưng ở trên có trang trí thêm sô-cô-la không?
Không ngờ đơn đặt hàng đầu tiên lại tới từ Sơn. Nói thật là dù trước đây có thấy bạn ấy tay trong tay cùng với hoa khôi 12A3 rồi, nhưng lòng tôi vẫn lặng lẽ hướng về người lớp trưởng hiền lành dễ thương này. Tôi gật đầu lia lịa, hẹn bạn ấy chiều tối tới lấy.
Trưa hôm ấy tôi không nghỉ ngơi ngồi pha chế bột, đổ khuôn bánh, rồi lại phủ sô-cô-la. Tôi chỉ cho ít đường, theo lời dặn của Sơn, còn cố tình mỗi chiếc bánh lại trang trí một cách khác nhau, phần nhân bánh cũng rất cầu kỳ, khuôn thì hạnh nhân, khuôn thì đào nhân, khuôn thì quế, …
Cả một khay bánh đều tăm tắm những hình thù ngộ nghĩnh xinh đẹp. Cuối cùng còn ngồi canh lò nướng chứ không phó mặc cho dây chuyền tự động của Sếu như mọi khi. Không chỉ vì đó là mẻ bánh Lactic đầu tiên tôi kinh doanh mà vì đó là mẻ bánh dành cho bạn ấy.
Sumô thấy tôi lăn trong lò bánh, thì lại xáp vào đưa khăn cho lau mặt, sau đó tranh thủ hỏi han. Tôi thấy cũng chẳng có gì phải giấu, bèn khoe với hắn rằng đây là mẻ bánh làm cho người tôi thích.
Sumô giúp tôi xếp từng chiếc bánh nho nhỏ vào một hộp giấy đẹp, tôi cẩn thận cất vào góc tủ chờ Sơn tới lấy. Nhưng ông bà ta nói người tính không bằng trời tính, buổi chiều tôi mới liệng ra chợ lấy bột một lúc, tới khi về đã không thấy hộp bánh đâu nữa. Ông tôi bảo rằng lúc nãy lớp trưởng tôi có ghé qua, đã mang hộp bánh đi rồi. Tôi giậm chân đi tìm tên Sếu, không ngờ hắn cũng đang đi tìm mình.
-Cậu ấy là ai thế?
-Hả?
Thấy thái độ sốt sắng hiếm gặp của tên Sếu, tôi cũng hơi bất ngờ.
-Cậu vừa nãy tới lấy bánh quy ấy. Đó là ai?
-Lớp trưởng lớp tôi.
-Nhà ở đâu, tên gì, nhóm máu nào, ngày sinh bao nhiêu?
Tên Sếu hỏi liên tục làm tôi ngơ ngác, phản xạ có điều kiện trả lời luôn.
-Số 15 Hùng Vương, Nguyễn Ngọc Trường Sơn, nhóm máu A, sinh ngày 28/8.
Nói xong tự dưng thấy vô lý, tôi bèn hỏi lại.
-Rốt cuộc cậu muốn gì thế?
-Tôi muốn theo đuổi cậu ấy.
Tôi-ngất.
Tôi vừa nghe nhầm, hay hắn vừa nói nhầm? Hay đầu óc tôi có vấn đề, hay đầu óc hắn có vấn đề? Tới khi tên Sếu đã lượn mất, tôi vẫn còn đứng ngu ra ngay giữa nhà, hoá đá.
Sumô chạy qua lay gọi mãi, cuối cùng tôi mới lấy lại chút thần trí. Giọng Sumô hài hước.
-Từ Sao Hoả mới về đấy à?
-Ông em cậu là gay hả?
Đây là câu đầu tiên tôi phun ra sau mười mấy phút đứng chết trân.
-Ủa, sao cậu lại hỏi thế?
-Lúc nãy lớp trưởng lớp tôi tới lấy bánh, bây giờ em cậu kêu là sẽ theo đuổi hắn. Không lẽ, hắn là gay?
-Theo đuổi một người thì sao? Thích ai thì theo đuổi người đấy thôi, nam hay nữ đâu có vấn đề gì.
Sumô nhìn tôi như thể tôi quả thực ở Sao Hoả mới xuống.
-Nhưng… nhưng Sếu là con trai, Sơn cũng thế. Hoá ra em trai cậu thích con trai.
Tôi ôm đầu. Ôi lượng fan hâm mộ ngày ngày tới mua bánh mà biết sự thật Shiwon lai ZiaoMing của họ là gay thì họ sẽ phản ứng thế nào đây? Mất khách, trăm phần trăm là mất khách. Số tôi đúng thật khổ mà. Hình tượng hot boy bấy lâu sắp sụp đổ tới nơi rồi. Còn gì là thương hiệu nữa.
Sumô đứng cạnh vỗ vai tôi bằng bàn tay to tướng, mỗi cái vỗ là một lần tôi sụm cả người.
-Làm gì mà cậu shock dữ vậy? Em trai tôi cũng thích cả con gái nữa mà. Thích cả hai giới là chuyện bình thường. Không lẽ ở đây không thế ư?
-Hả? Thích cả hai giới là bình thường?
-Đúng vậy, chỉ cần thấy có sức hút với người kia, bất kể là phái nào cũng không quan trọng. Đa phần con người ta đều lưỡng tính mà. Điều đó được cả thế giới chấp nhận, như là một trào lưu mà cũng như là một phần tất yếu vậy.
-Không dám đâu? Lưỡng tính là trào lưu á?
Tôi tiếp nhận thông tin này một cách sửng sốt và hoang mang. Từ khi hai anh em song sinh này đáp cánh xuống đây, đã không biết bao nhiêu điều bất ngờ xảy đến. Nhưng tôi vốn di truyền đức tính thích nghi với mọi trường hợp nên vẫn yên ổn chấp nhận cả. Song bây giờ, tên Sếu kia lại nói rằng hắn sẽ theo đuổi lớp trưởng lớp tôi, lại còn là lớp trưởng mà tôi thích.
Tình địch của tôi là hoa khôi 12A3 và cơ man nào là thục nữ trong trường còn chưa đủ hay sao mà giờ lại bổ sung thêm cả Promotion Boy của chính thương hiệu bánh nhà tôi thế này. Tôi đau khổ van cầu Sumô.
-Cậu có thể nói sao với em mình đừng công khai theo đuổi Sơn được không? Tôi không muốn khách tới mua hàng chỗ mình bỏ hết đâu.
-Nó mà chịu từ bỏ cái gì nó thích mới lạ.
Sumô nhún vai vẻ bất lực, sau đó nửa cười nửa không bỏ đi, để lại tôi ôm một nỗi lòng rối bù không biết làm sao thông suốt.
Hôm sau đi học, tôi ngạc nhiên thấy Sếu đã quần áo tóc tai chỉnh tề đứng thẳng trước nhà, ngồi chờ trên xe đạp của tôi. Tôi hỏi hắn có chuyện gì.
-Tôi chở cậu đi.
-Ơ trước giờ tôi vẫn tự đi được, sao hôm nay lại có tài xế?
-Tôi đi học cùng với cậu.
Nói xong không đợi trả lời, hắn bốc tôi – lúc này đang đứng ngây như phỗng đặt lên ghế sau, rồi nhấn pê-đan và bắt đầu lên đường. Tôi ng