-Hãy nhấn nút G+ để giúp wap phát triển hơn nhé. Thanks !
-Ý cậu là gì?
-Bình thường một bào thai phát triển trong bụng mẹ là chín tháng mười ngày. Nhưng với bọn tôi, thời gian đó kéo dài hơn năm lần. Không có cơ thể con người nào có thể nuôi dưỡng một bào thai trong khoảng thời gian lâu như thế, bọn tôi chỉ sống trong những lồng ấp mô phỏng môi trường ối của thai nhi. Và chúng tôi là những bào thai bốn năm.
Tôi buông rơi cả bút, mắt mở to.
-Ý cậu là như kiểu Thánh Gióng á?
-Đây không phải là truyền thuyết, đây là khoa học. Cậu biết là khi con người được sinh ra, trong quá trình phát triển thì nơ-ron thần kinh là loại tế bào duy nhất không phân bào và chỉ hoạt động cho tới khi chết dần đi. Có một số nghiên cứu cho thấy rằng một khi ở trong bào thai, thì tế bào thần kinh vẫn tiếp tục nhân đôi và tăng về số lượng. Do đó tăng thời gian mang thai, đồng nghĩa với việc cậu sẽ có số nơ-ron thần kinh nhiều hơn với người bình thường.
-Ôi chao, không lẽ các cậu có chỉ số thông minh cao hơn người thường gấp năm lần?
Sumô cười:
-Việc phát triển của tế bào thần kinh không phải tỷ lệ thuận với thời gian thai kỳ như cậu nghĩ đâu. Trong bốn năm, diện tích bề mặt não tăng 5% so với thông thường, dù sao đó cũng là một kỷ lục trên thế giới rồi. Thành thử tuy bọn tôi ra đời thì mới mười tám năm, nhưng tuổi sinh học thì đã là 22 rồi.
Tôi bèn lôi ngay máy tính ra bấm.
-Coi như IQ bình thường của con người là 120 đi, vậy nhân với 105% là …126?
Tôi buồn cười nhìn hắn.
-Xem ra cũng không tăng bao nhiêu nhỉ?
Sumô lại cốc đầu tôi.
-IQ của em trai tôi là 192, bằng với chiều cao của nó. Không phải IQ là căn cứ theo thể tích não đâu.
-Woa, 192.
Mắt tôi sáng như sao. Giá mà bản thân được khoảng 180 thôi cũng đủ làm thiên tài rồi. Lúc ấy thì ba cái vụ thi đại học này chỉ là muỗi.
-Cô nương ơi đừng tưởng IQ cao là làm cái gì cũng dễ. Ngoài chỉ số thông minh logic ra còn có rất nhiều thước đo để xác định giá trị một con người. Như tôi nè, EQ chỉ có 80, suốt ngày phải tham gia điều trị tâm lý.
-Điều trị tâm lý?
-Lớp mà tôi trốn ra để trở về đây, chính là một trong những lớp điều trị tâm lý như vậy. Thói quen, hoạt động, thái độ sống, cư xử, thực đơn, tất cả mọi thứ phải bị kiểm soát. Trong giai đoạn điều trị, chỉ cần cậu phát ra nhiều hơn 1000 từ mỗi ngày hoặc giọng cậu cao hơn 60 đề xi ben hoặc cậu nói ít hơn 100 từ mỗi ngày lập tức cậu lại bị chuyển sang một chế độ rèn luyện khắc nghiệt hơn.
-Úi trời, tôi tưởng thế giới tương lai là một thế giới tự do đến từng sợi tóc.
-Cực kỳ tự do và cũng cực kỳ xiềng xích, mâu thuẫn là điều không thể tránh khỏi ở mọi xã hội.
Tôi cao hứng hỏi thêm một số chuyện ngoài lề, nhưng Sumô không trả lời, chỉ xoa đầu tôi như con nít.
-Để thời gian tiếp thu kiến thức giáo khoa đi. Cái đầu bé thế này mà cái gì cũng muốn nhét vào không sợ nó nổ ra à?
Tôi lè lưỡi chọc quê hắn.
-Nếu đầu to mà nhét vào nhiều kiến thức thì đầu của hai anh em cậu không phải là to như cái nồi cơm điện nhà mình rồi à?
-Ha ha, Sếu nghe được nó lại chỉnh cái máy điều nhiệt trong phòng cậu lên ba chín độ giờ.
Tên Sếu từ hồi vào hè đã tìm được cách bắt nạt tôi. Đó là nếu có gì không hài lòng, hắn lại tắt bộ phận chỉnh nhiệt mà hắn đã lắp trong phòng tôi, làm tôi nóng chịu không nổi. Nhắc tới tên này, tôi hỏi Sumô.
-Mà cả tháng nay hắn cứ như thám tử tư ấy. Thoắt ẩn thoắt hiện, ăn cơm nhà được một bữa rồi lại biến đi đằng nào thế?
Gần đây bạn Sơn bận túi bụi với lịch học và ôn thi, tôi để ý thấy bạn cũng không phải trốn cổng sau về nhà nữa vì không còn bị Sếu ta theo đuổi. Không rõ rốt cuộc hắn biến đi đường nào. Hay là đã tìm được hot boy hiền ngoan nào khác nên “đá” lớp trưởng không thương tiếc. Vậy mà tay Sumô cứ quả quyết hắn có gene trội chung tình, đúng là không thể tin được.
Sumô không trả lời, ngồi nhìn tôi hồi lâu rồi bảo.
-Bọn tôi ở đây có làm phiền cậu không, nhóc?
-Phiền chứ, phiền muốn chết luôn. Mỗi ngày tôi mở mắt ra ý nghĩ đầu tiên là không biết hôm nay hai anh em nhà kia sẽ gây ra chuyện gì đây. Tới nỗi tóc gáy tôi lúc đầu còn mềm mại mượt mà, chỉ sau ít lâu nay đều dựng ngược sẵn cả.
-Đúng là cái miệng thì xinh mà đanh đá thì không ai bằng.
-Hihi, nghe cứ như cậu đang khen tôi ấy nhỉ?
-Sau này đừng có mà ghê gớm thế nữa, con trai sợ chạy mất dép cả, rồi lại phải đi kiếm tinh trùng hiến tặng để duy trì đời sau đấy cô nương.
Tôi sắp xếp lại sách vở, cũng ngừng giải đề, miệng cong lên phản bác.
-Cũng được, con trai tốt bây giờ đã ít, bọn nó lại còn đi yêu nhau. Thời gian đâu mà để ý đến con gái nữa. Sau này tôi không thèm lấy chồng, tới ngân hàng siêu tinh trùng mua một mẫu vip về để sinh con dưỡng già.
Sumô ôm bụng cười.
-Không ngờ tư tưởng của cậu cũng tiến bộ quá nhỉ. Xem ra tôi lo lắng thừa thãi rồi.
-Khả năng thích nghi của tôi chuẩn luôn mà. EQ tôi á, 280.
Sumô không cãi nữa, ngoe nguẩy đi ra khỏi phòng. Trước khi đóng cửa lại còn thòng thêm một câu.
-Hôm nào tôi thử hôn mấy cái nữa xem cậu đã thích nghi tốt chưa.
“Rầm!”
Tháng sáu qua, bọn ve cứ thay nhau hát rock. Tai tôi ù ù dưới âm thanh ồn ã đó suốt ngày đêm đó, mắt mờ đi với những công thức Toán Hóa Sinh, cuối cùng cũng chạm ngõ ngày thi đại học.
Hai ngày trời vừa khẩn trương hồi hộp và căng thẳng, cuối cùng so đáp án xong tôi cũng có thể nằm dài ra sàn nhà. Bây giờ chỉ chờ vài tháng nữa công bố điểm chuẩn là biết mình đỗ hay trượt, nhưng tình hình có vẻ rất khả quan.
-Thi xong chỉ muốn gọi ngay đồng nát tới bán sạch sách vở.
-Thế rồi lấy sách vở đâu ra mà ôn thi lại?
Sumô nhướn mắt trêu chọc. Dạo này gan hắn càng ngày càng to, chuyên gia bơm đểu tôi. Tôi nổi giận cào hắn một phát.
-Cứ nói gở đi, tôi mà rớt tôi cạo đầu cậu giờ.
-Thi xong rồi mình đi biển nhá.
Tôi vẫn nhớ lời hứa dạo trước với hắn. Vì thế chạy qua bàn với ông nội, quyết định cuối tuần sau cả nhà sẽ đi biển chơi. Hôm ấy cũng là sinh nhật tôi, vừa vặn tổ chức liên hoan luôn. Sumô biết tin này rất cao hứng, cứ như thể được ngồi vệ tinh ra ngoài vũ trụ vậy.
Thi xong tôi đang thẫn thờ nghĩ không có cơ hội gặp lại lớp trưởng đẹp trai thì đột nhiên chiều hôm sau bạn ấy lại tới. Lúc đó đang ngồi cộng sổ nợ thì Sumô gọi tôi ra có người tìm. Thấy bạn ấy tôi không dấu nổi niềm vui. Lớp trưởng lập tức hỏi.
-Sương làm cho tớ một hộp bánh quy giống hồi trước nữa được không? Tớ cần gấp lắm, tối nay phải có rồi.
Tôi không kịp suy nghĩ gật đầu ngay tắp lự. Nhận được sự đồng ý của tôi, bạn ấy thoải mái hẳn.
-May quá, ở trên mỗi cái bánh, Sương không cần trang trí hình ngôi sao hay mặt cười gì nữa nha, mà viết chữ được không?
-Sơn thích viết chữ gì?
-Viết làm sao ghép lại thành chữ Happy Birthday Hà Thương là được.
Gương mặt tôi đông cứng lại trong một nụ cười gượng gạo. Bạn ấy không nhận ra điều đó, vẫn đang vui vẻ gợi ý về cách tạo màu rồi cách viết hoa viết thường.
-Lần trước An ăn bánh xong thích lắm. Nói bánh quy vừa thơm lại giòn tan, hương vị rất mới mẻ,… Đợt này tớ nghĩ mãi chẳng biết tặng quà sinh nhật gì, tới sát ngày rồi mới nghĩ ra, chỉ sợ Sương không làm kịp thì chết luôn ấy…
Sơn nói thêm một lúc, tôi chỉ đứng ậm ừ không biểu đạt gì nhiều. Khi bạn ấy dặn dò thời điểm xong quay xe về, cũng là lúc tôi trốn tủ đựng nguyên liệu làm bánh.
Cái tủ bằng gỗ hương này đã có từ hồi tôi bé tý, cũng không biết tuổi thọ của nó là bao nhiêu năm. Đây là nơi lý tưởng để tôi chơi trốn tìm khi còn học mẫu giáo. Lớn lên một chút khi biết hờn biết giận lại là chốn ẩn nấp của riêng bản thân tôi mỗi lúc gặp chuyện không vui.
Đã lâu rồi không phải viện đến không gian nhỏ hẹp của nó để cảm thấy bản thân mình bớt trống trải, vậy mà một chiều mùa hè nóng nực như chiều nay tôi lại phải tìm sự bình yên trong bốn khuông gỗ vô tri.
Ảo tưởng, tất cả chỉ là ảo tưởng. Dù đã biết thực tế đó nhưng tôi vẫn cứ nuôi một hi vọng nhỏ nhoi. Để rồi hôm nay phải đối diện với nụ cười dịu dàng của bạn ấy khi kể về một người con gái khác, lòng tôi lại như bị kim chích, buồn bã không nói nên lời.
Cánh cửa tủ kẽo kẹt dần mở ra, giọng tên Sumô vang lên.
-Ở trong môi trường thiếu không khí, não không tiếp nhận đủ oxi cần thiết sẽ suy giảm khả năng tư duy và điều khiển hành vi cá nhân.
-Cứ mỗi lần cậu nói một mớ lý luận khoa học vớ vẩn của cậu là tôi lại thấy đau hết cả đầu. Còn nghiêm trọng hơn não bị thiếu oxi nữa.
Tôi cau có nhìn hắn, nhưng Sumô lại nhe răng cười.
-Bắt quả tang có người thất tình!
-Làm sao? Thấy tôi ngốc như vậy vui lắm hả? Chăm chút từng cái bánh cho người ta mang đi tặng bạn gái.
-Không vui sao còn nhận lời làm bánh đợt này nữa?
Sumô vừa nói vừa đưa tay đỡ tôi ra khỏi tủ. Tôi lườm hắn, nhưng cũng chui ra khỏi đó, thời tiết này cộng với thân hình hiện nay, ngồi trong đó đúng là đã khổ càng thấy khổ hơn.
-Kệ, tôi cứ thích vậy đó. Đi qua đây giúp tôi nào.
Sumô cũng không tranh cãi nhiều mà mang tô đong bột cho tôi, rồi chạy vào lồng hấp trích “mồi” lacticin để cho vào. Hắn đứng bên cạnh bắt đầu bóc sô-cô-la, thi thoảng lại nhón một miếng.
-Cứ ăn vụng như vậy rồi giảm cân sao được? Không muốn làm hot boy à?
Hắn cười hi hi.
-Mình Andy làm hot boy đủ rồi. Tôi sợ cảnh bị theo đuổi lắm.
Tôi nhìn hắn một lượt từ đầu đến chân, bĩu môi:
-Gớm, hát dở chê rạp chật, mắt lệch chê bàn nghiêng.
-Sợ cậu luôn, chế giễu người khác lại còn đọc hẳn thành thơ.
Nói xong hắn bẻ một miếng sô-cô-la, đưa tới gần miệng tôi.
-Hình như loại này ngọt hơn mọi hôm.
-Làm gì có, vẫn là nhãn hiệu đó mà.
-Ăn thử mà xem.
Tôi nếm miếng sô-cô-la từ tay hắn, cảm thấy vẫn thế không khác gì, hắn lại đút thêm miếng nữa. Tôi quay lên gặp hắn đang cười gian.
-Ăn nhiều vào, cho tăng cân sau khỏi chê người khác.
-Ah!!!!!!! Muốn gây sự hả mập!!!!
Tôi vẫn nhồi bột nhưng tâm trí thì không được tập trung cho lắm. Nhìn khuôn mặt bí xị như bánh bao nhão của tôi, Sumô bảo.
-Thôi cậu đi đun sô-cô-la lát phủ lên bánh đi. Để cậu làm khéo bánh quy thành đá cuội chưa biết chừng.
Tôi cũng không ham hố gì cái vụ làm bánh cho “tình địch” ăn nên quăng hết chảo bột cho hắn luôn. Đến khi mẻ bánh thơm nức lấy ra, tôi vừa bắt chữ vừa càm ràm.
-Không hiểu bạn ấy thích con nhỏ này ở điểm nào. Ngoài cái xinh với học giỏi với nhà giàu ra thì có được cái gì hay đâu cơ chứ.
Sumô nín cười ngồi cạnh gật gù.
-Ừ, người ta ngoài xinh, nhà giàu, học giỏi ra chẳng được điểm gì. Còn cậu ngoài hung hăng, đanh đá, nhà nghèo ra thì điểm gì cũng được.
Tôi bẻ đôi một cái bánh, quăng vào đầu hắn.
-Bơm Tàu mà cũng tính đọ với tôi phải không?
Hắn chụp được nửa cái bánh, vội để vào khay sau đó xua tay bảo tôi.
-Được rồi không chọc cậu nữa. Làm ơn đi ra ngoài giùm đi. Cứ kiểu này chắc cậu bẻ hết bánh tôi mất công mất sức nướng ra quá.
Tôi lấy cái hộp bánh hình trái tim tuyệt đẹp mà Sơn đã cẩn thận mang tới, đặt lên bàn, bực bội.
-Đây, cậu xếp luôn vào cho tôi. Cậu biết viết chứ Happy Birthday chứ hả?
-Tôi còn biết nói Happy Birthday bằng mười bảy thứ tiếng đấy bà chằn.
Tôi chẳng thèm quan tâm đến chuyện đó nữa, lúi húi trong bếp nhặt rau. Tới khi Sơn tới lấy bánh, tôi cũng trốn tiệt trong nhà, bảo Sumô mang hộp ra giao rồi dặn lấy tiền gấp rưỡi bình thường cho bõ tức.
Đến tối, lúc ăn cơm, tự dưng hắn
lại phát biểu một câu.
-Bạn gái tên lớp trưởng lớp cậu đặt tên hay nhỉ.
-Sao mà hay?
Hà Thương, tên này cũng khá phổ biến chứ có gì đặc biệt lắm đâu. Thà bảo tên tôi hay thì còn có lý. Dù sao đi học mười hai năm cũng chưa đụng hàng với ai. Sumô gắp thêm một đũa rau, hắn lúc nào cũng chăm ăn rau để giảm cân.
-Tên Tha Hương, ai lại đặt tên nghe chia ly thế. Tuy nói cái tên chẳng qua để gọi mà thôi, nhưng đặt vui vẻ một tý vẫn hơn chứ. Đúng là ngoài xinh đẹp, nhà giàu và học giỏi ra chẳng được cái điểm gì, tới tên cũng xấu, nhỉ?
Tôi trố mắt nhìn hắn, vẫn chưa tiêu thụ được lời nói ấy. Mãi một lúc sau mới lau mồ hôi hỏi lại.
-Cậu bảo tên bạn gái của Sơn là gì á?
-Tha Hương, không phải sao?
Tôi đặt hết bát đũa xuống nổi nóng:
-Tha Hương cái đầu cậu ấy. Tên người ta là Hà Thương rõ ràng. Tôi đã viết sẵn chữ, cậu không biết đọc hay sao mà Tha Hương với cả Xa Hương.
Sumô hơi lùi người lại phía sau, cười cười:
-Ơ hay, cậu để hai mươi mấy cái bánh lộn xộn thế tôi cứ theo tuần tự mà sắp, đến khi thấy cái từ ấy có nghĩa thì mới nghĩ là Tha Hương. Cậu có bảo với tôi tên gì đâu.
Tôi đành bỏ dở bữa cơm, chạy lên nhà thay quần áo. Ông tôi hỏi rốt cuộc có chuyện gì, tôi trừng mắt lườm Sumô sau đó trả lời ông.
-Tên đó làm hư mối làm ăn của cháu. Cháu phải đi có việc tý.
Tôi leo lên con Cub, đạp máy mãi xe không nổ.
-Ahhhhh, sao lại hết xăng vào lúc này cơ chứ!!!!
Sumô toe toét chạy ra, tỏ ý biết lỗi.
-Thôi lên xe đạp tôi chở cậu đi.
Sumô đạp xe giao bánh đã thành chuyên nghiệp, nên bất chấp thân hình hộ pháp vẫn không mệt mỏi, bánh xe quay tít trên đường. Tôi nhấp nhổm ở yên sau, càm ràm.
-Thật không hiểu nổi IQ 190 để làm gì. Tới một câu chúc mừng sinh nhật cũng không xong.
-Ai nói IQ tôi 190?
-Chả phải lần trước cậu bảo Sếu IQ trăm chín đấy thôi.
-IQ không phải sinh ra là đã có, môi trường, rèn luyện, thậm chí cả thức ăn cũng góp phần xây dựng nên chỉ số thông minh. Tôi anh nó mà lại ngốc hơn nó được à?
Vừa đạp xe vừa nói chuyện nên Sumô có chút hụt hơi. Tôi là đứa luôn miệng thúc giục, cuối cùng cũng là người chịu tổn thất, mỗi lần xe nảy lên khi đi qua ổ gà là mông tôi lại đau ê ẩm, hai tay túm chặt lấy eo Sumô để tránh bị văng ra ngoài.
Tới nhà Sơn, lại nhận được thông báo là Sơn đã đi dự sinh nhật bạn rồi. Hai đứa một khổng lồ một nhỏ bé lại phải quay xe đi tiếp. Tôi thực đúng là đứa ngớ ngẩn nhất thế giới, sau này nghĩ lại tại sao khi ấy không lôi điện thoại ra gọi một cuộc là xong, lại cứ vất vả chạy đua nước rút như thế.
-Dừng, dừng, dừng…
Tôi nhéo vào vai Sumô làm tín hiệu phanh khẩn cấp. Mắt tôi tinh tường vô cùng, cách một đoạn xa đã thấy Sơn đang đứng trước cổng nhà Hà Thương.
Xem ra chúng tôi đã tới muộn một chút, đã diễn ra phần trao quà mất rồi. Tôi lấy yên xe làm bệ đỡ, leo lên cây xoài để nhìn cho rõ. Tôi thấy Hà Thương một tay đang ôm một bó hoa rõ to, một tay thì ôm hộp bánh đã mở.
Ở xa quá nên tôi chẳng nghe được họ nói gì, chỉ thấy Sơn đang gãi đầu gãi tai, còn cô bạn kia thì cười rõ vui vẻ. Xem ra tôi toàn lo lắng mấy chuyện không đâu. Nhầm nhọt một chút thì đã sao nào, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới hoà bình thế giới, họ lại còn coi đó như một sự nhầm lẫn thú vị. Đang buồn rầu với suy nghĩ này thì tôi thấy tay mình chạm phải một vật trơn trơn dài dài thuôn thuôn.
-Á, rắn!!!!!!!!!!!!!!
Tôi cuống cuồng buông tay, quên mất vị trí hiện tại của mình đang là ở trên cành cây cao. Tôi túm lại được thân cây, nhưng lại bắt trúng vật mềm mềm đó vội thả ra, thế là rơi xuống.
“Tàn đời rồi”.
Tôi chỉ kịp nghĩ có thế thì đã thấy lưng tiếp đất. Thật ra không phải tiếp đất mà tiếp một cái thảm thịt cực kỳ dày dặn.
-Ái uiii!!!!!!
Sumô vừa ngã lăn trên mặt đường vừa đau khổ kêu lên. Cái cảnh công chúa rơi từ trên cao xuống được hoàng tử đỡ lấy và tạo ra một tư thế thần tiên hiệp lữ dã không xảy ra. Phiên bản này nó khác biệt nhiều quá. Dương Quá vừa to vừa mập đang nằm thở phì phò trên mặt đường, đau khổ quơ quơ tứ chi trầy xước tìm cách ngồi dậy. Tiểu Long Nữ sau khi hốt hoảng ôm đầu, thì đã thu lại bàn chân đang đạp lên mặt Dương Quá, sau đó nhổm ra khỏi cái đệm thịt êm ái, gắng sức kéo ân nhân dậy. Tôi quan tâm hỏi han:
-Cậu có sao không?
-Nho nhỏ mà sao nặng thế. Đây chính là trọng lượng khi gia tốc rơi tự do đạt 9m2/s.
Còn đọc vanh vách công thức vật lý thế kia thì chắc là hắn không vấn đề gì. Cũng may Sumô khá nhanh tay nếu không có lẽ tôi đã gãy xương nằm hôn đường nhựa rồi.
Hai thương binh bất đắc dĩ bọn tôi vội vã leo lên xe chạy biến để khỏi kinh động tới bà con xung quanh.
-Khiếp quá, không biết con rắn kia có cắn tôi miếng nào chưa.
Sumô gỡ một cái lá đang giắt trên đầu tôi ra, bĩu môi.
-Cây xoài lấy đâu ra rắn. Một cái rễ tầm gửi thôi mà cũng sợ tới nỗi buông cả tay ra. Lần sau á, giả sử có gặp rắn thật, cứ để cho nó cắn một miếng cũng được. Chữa rắn cắn dễ hơn chữa chấn thương sọ não đó.
Chuyến đi biển sau đó được tiến hành theo kế hoạch.
Buổi sáng thứ năm đẹp trời, Sếu cả tháng làm mật vụ chốn nào cũng thấy mò về, sạch sẽ tươm tất, lại còn mang theo “máy quét đa chiều” – cái mà Sumô giải thích là một dạng máy