-Hãy nhấn nút G+ để giúp wap phát triển hơn nhé. Thanks !
ồi sau đầu óc hoang mang quá đỗi. Không lẽ hắn nói là làm thật ư? Coi như tương lai suy nghĩ yêu đương thực sự thông thoáng đi, nhưng hắn phải biết rằng thế giới hắn đang sống đây không phải như vậy chứ.
Tôi vừa cào lưng hắn như mèo cào sôpha vừa lải nhải suốt quãng đường vẫn chẳng nhận được phản ứng gì, cuối cùng đành mặt dày dẫn theo một tên hộ pháp lên lớp.
-Tôi biết phải cư xử thế nào cho đúng mực mà.- Tên Sếu nhìn tôi đầy vẻ coi thường.- Không cần cậu phải dạy dỗ nhiều.
Nếu ai đó từng xem phim King Kong của Naomi Watts, chắc sẽ tưởng tượng ra cảnh tôi mặc áo dài trắng đi trước, tên Sếu mét chín đi sau lưng thì thế nào. Cũng may là tôi đi học sớm, nên số ánh mắt dõi theo cũng không nhiều. Nhưng chỉ chừng đó thôi cũng đủ đốt cháy lưng tôi rồi. Đương nhiên họ không phải nhìn tôi, tôi thì có cái mốc gì mà nhìn, là bị hắn hấp dẫn mà thôi.
Lớp trưởng thấy cặp đôi hoàn cảnh bọn tôi xuất hiện, ban đầu là bất ngờ, sau đó mỉm cười hiền lành.
-Chào!
-Chào Sơn. Tôi là Andy Quang Trần, rất vui được quen biết với bạn.
Tôi thấy Sơn đang dùng ánh mắt khó hiểu nhìn tôi, tay bị tên Sếu kia nắm chặt cứng. Tôi biểu diễn lại một thái độ còn đau thương hơn.
Học sinh tới lớp đông dần, bàn của chúng tôi trở thành trung tâm chú ý. Đầu tiên bước vào lớp lúc nào cũng là một tiếng hít vào ngạc nhiên, sau đó là tiếng xì xào xì xào vang khắp bốn phía. Vài khách quen của tiệm bánh thì bước tới hớn hở chào hỏi, còn lại đều thắc mắc kẻ không gốc tích kia tại sao lại xuất hiện ở đây.
Với ngoại hình lạc hoắc của mình, đương nhiên hắn bị các giáo viên chú ý ngay. Hắn lấy cớ rằng là học sinh mới sắp chuyển tới, nhưng chưa làm xong thủ tục nhập học vẫn xin được vào lớp trước để tiếp thu kiến thức, tránh bị tụt hậu với các bạn. Giáo viên thì nửa tin nửa ngờ, nhưng đều không nỡ đuổi “một học sinh có tinh thần hiếu học và rất đẹp trai” ra khỏi lớp, nên hắn vẫn được yên vị ngồi ở mé bàn tôi.
Không rõ những người khác trong lớp có ai học được chữ nào không. Chứ riêng lớp trưởng thì chắc rằng nửa chữ cũng khó lọt vào đầu. Tôi ngồi giữa, bị chèn ép giữa hai anh chàng hot boy, trong khi đó anh chàng mét chín cứ liên tục chiếu những tia nhìn nóng bỏng về phía anh chàng mét bảy lăm đang vã mồ hôi hột. Xin lỗi Sơn nhé, tớ cũng là hết cách rồi.
Về nhà tôi vừa tức vừa buồn cười ra chỉ thị với Sếu.
-Từ nay không được theo tôi đi học nữa.
Hắn mặt lạnh bình thản trả lời.
-Tiếp thu kiến thức là quyền cơ bản nhất của con người. Không ai có thể ngăn cản.
-Nhưng cậu làm ảnh hưởng đến những người khác. Như vậy là không thể chấp nhận được.
-Trong lớp tôi hoàn toàn giữ trật tự.
Nói xong Sếu bỏ thẳng lên phòng, đóng cửa.
Những lúc bất lực với một trong hai người thế này, tôi lại cứ phải chạy đi tìm tên còn lại. Sumô chẳng quan tâm đến việc tôi đã có một buổi học nhớ đời thế nào, vẫn đang xách một bịch đất ẩm đầy cây giống li ti vừa nhú, chuẩn bị đi lên lan can. Tôi níu tay hắn.
-Giúp tôi với!
Hắn nhìn tôi cười hỉ hả. Chắc hiếm khi mới có dịp thấy tôi gặp hoàn cảnh chật vật thế này hắn vui lắm.
-Andy trước giờ vẫn vậy đó, nó muốn chẳng ai ngăn được đâu.
-Andy… Andy, đó là tên của Sếu hả?
-Ha ha, tôi sắp chịu thua cậu luôn rồi. Chúng tôi ở đây suốt sáu tháng, vậy mà cậu còn không biết tên.
Tôi bĩu môi. Cứ gọi là Sumô với Sếu cho dễ hình dung, còn bày đặt Andy với cả Ănđi gì rách việc.
-Tại sao không đặt tên tiếng Việt còn đua đòi lấy tên nước ngoài.
-Để tưởng nhớ ông ngoại bọn tôi vốn là người gốcScotland.
Tôi tròn xoe mắt nhìn, hoá ra trong máu bọn này lại còn có cả tế bào của người Scotland, không biết hai tên mặc thời trang truyền thống ôm kèn Turbo mà biểu diễn thì thế nào nhỉ. Sumô chẳng để ý những gì đang diễn ra trong đầu tôi, giải thích tiếp.
-Với lại tên ai cũng vậy hết, chẳng qua để thuận tiện cho việc giao tiếp thôi mà. Như tên trong căn cước của tôi là Alex Minh Hoàng.
-Andy Quang Trần, Alex Minh Hoàng?
-Ừ, dù sao tôi vẫn thích cái tên Sumô, nên gọi sao cũng được.
Tôi nhăn trán.
...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro,hãy giới thiệu cho bạn bè để cùng đọc truyện hay nhé ^^-Hai người không phải là anh em song sinh ư? Tại sao mỗi người mang một họ thế?
Sumô thở dài nhìn tôi với vẻ “đáng thương thật”, cuối cùng chịu khó mở lời khai sáng cho đầu óc u mê trì trệ của “kẻ cấp dưới”.
-Chúng tôi lấy theo họ của người cho tinh trùng và người cho trứng. Điều này thể hiện sự bình đẳng giới. Tôi theo họ bố, Andy theo họ mẹ.
Tôi gật gù cho rằng ý kiến này cũng hay. Có lẽ sau mình lấy chồng cũng sẽ làm theo. Rồi tôi bĩu môi nhìn Sumô.
-Người cho tinh trùng và người cho trứng? Các cậu gọi bố mẹ mình như thế á?
Sumô nhún vai, giọng không rõ vui hay buồn.
-Vì đó là sự thật mà. Chúng tôi được thụ thai và nuôi dưỡng trong ống nghiệm. Vốn lúc đầu chỉ là một hợp tử thôi. Tôi và Andy là sản phẩm của một cuộc thí nghiệm.
Những tiếng cuối nói ra nhỏ dần. Rồi hắn quay lưng đi lên gác, trong tay vẫn ôm bọc cây mầm mới gieo. Trong phút đó rõ ràng tôi thấy trong mắt tên Sumô cả ngày vô lo vô nghĩ một ánh nhìn rất cô đơn mà không hiểu vì sao.
***
Cái tên học sinh không rõ gốc tích Andy Quang Trần kia vẫn ngày ngày tới lớp bất chấp tôi có dùng thủ đoạn nào giam hắn ở nhà đi nữa. Đáng lẽ ra cũng không phải vấn đề gì to tát nếu như thi thoảng trong giờ học hắn lại ngang nhiên nói leo.
Ba lần hắn cãi tay ngang với giáo viên Vật lý đã khiến tôi không biết giấu mặt vào đâu rồi. Mặc kệ cho vận tốc ánh sáng thực ra không phải vận tốc nhanh nhất trong vũ trụ, mặc kệ cho gia tốc con lắc đơn trên bề mặt một số hành tinh không tuân theo công thức cơ bản về chuyển động cơ học hay sự tương đối của bản thân Thuyết tương đối, tôi chỉ muốn có một tiết vật lý bình yên mà thôi. Nỗi lòng này hắn nào hiểu cho, cứ mỗi lần thầy giáo Vật lý vào lớp là lại bắt đầu kiểu đối thoại làm cả lớp mù tịt.
Thầy giáo Vật lý của chúng tôi cũng còn rất trẻ. Ngoài việc được mời dạy cho khối 12 trường tôi thầy còn là giảng viên của Khoa vật lý của trường Bách khoa. Này có gọi là tư tưởng lớn gặp nhau hay không mà không chỉ trong giờ học tranh luận, hết giờ họ còn lôi nhau ra phòng thí nghiệm của trường để tiếp tục bàn cãi.
Tin đồn về hot boy mét chín đẹp trai lại còn học giỏi ngang ngửa thiên tài vật lý của trường tôi càng ngày càng lan xa. Cuối cùng hiệu trưởng phải mời Sếu ta lên phòng giám hiệu để hỏi rõ ngọn ngành, rốt cuộc hắn là từ trường nào chuyển tới, tại sao cũng không thấy hồ sơ lý lịch gì.
Đúng là trong cái xui có cái may. Từ sau hôm ấy Sếu không còn kè kè theo tôi đến lớp nữa, nhưng tan học vẫn tới trường chờ tôi và lớp trưởng, nhìn nhau toé lửa mấy cái rồi mới đi về. Còn thầy giáo Vật lý, từ khi phát hiện ra tài năng của Sếu suốt ngày tới lớp gặp tôi, còn nhờ hỏi Sếu xem hắn có ý muốn tham gia đội tuyển thi Olympic sắp tới của thành phố hay không.
Tôi phải ngồi sáng tác một danh sách các lý do để chứng minh rằng Sếu ta không thể nào tham gia được thầy ấy mới chịu ra về, vẫn còn dặn tôi bảo Sếu cân nhắc cho kỹ, nếu thủ tục chuyển trường có gì vướng mắc thầy có thể giúp đỡ.
-Gene chung tình của bọn tôi là gene trội đấy, không phải nói thôi là thôi đâu.
Sumô cười hì hì nhìn tôi đang ngồi vạch kế hoạch “chia rẽ” Andy và Sơn đẹp trai. Quả thực sự gan lỳ của hắn khiến tôi đau cả đầu. Chỉ thương cho bạn lớp trưởng vô tội bây giờ tan học chẳng còn dám đi cổng chính, hết trèo rào rồi lại lấp ló cổng phụ cứ như trốn nợ.
Mấy hôm đầu bạn ý còn tưởng Sếu tới đón tôi, vui vẻ chào hỏi. Nhưng về sau mỗi lần hắn lại mang tới một “món quà” dành cho Sơn với ánh mắt nồng cháy khiến bạn ấy như dần hiểu ra chuyện gì mà tìm cách thoái lui. Hôm thì là khuôn mặt của Sơn được dập nổi trên tấm kim loại, hôm là một bộ đèn led trang trí tuyệt đẹp mỗi lần mở ra lại thấy chuỗi nhấp nháy trái tim rập rờn. Công nhận quà tặng ấy cũng có đầu tư công sức, nhưng giả thử như đó là bạn nam tặng cho bạn nữ đi. Đằng này một bên là anh chàng nam tính đầm đìa, một bên là gã trai manly hết xảy đúng là cũng hơi bị khó xử.
-Không thể chấp nhận được!
Tôi rốt cuộc gào lên quăng cả giấy bút đó mà chạy đi kiếm Sếu.
-Nói cho mà biết, bạn Sơn là của tôi. Cho nên cậu không được động vào. Có thế mà thôi.
Sếu lúc này đang hí hoáy lắp ráp máy lọc không khí trong bếp, nghe tôi hét to tý nữa thì rớt khỏi thang. Hắn trấn tĩnh leo xuống sau đó nhìn tôi thản nhiên.
-Con người là thực thể duy nhất không thể xác lập quyền sở hữu. Huống hồ sức hấp dẫn giữa các cá nhân là một quyền được quy định trong hiến pháp.
Sumô đứng cạnh chen vào:
-Thật ra trường hợp đặc biệt khi phát sinh mối liên hệ sinh học giữa các thực thể người thì luật vẫn có một ngoại lệ liên quan đến quyền sở hữu ngắn hạn.
Tôi lập tức bám lấy đó, vội phản bác.
-Cậu cũng nghe anh mình nói rồi đấy. Có quyền sở hữu nhá.
-À ha, thế cậu với Sơn đã có “mối liên hệ sinh học” rồi ư?
Ánh mắt của hắn trông rất gian xảo. Tôi bất chợt giật mình, cái mà hắn nói “mối liên hệ sinh học” ở đây là có ý gì?
Trong lúc một giây lơ đãng như thế, bỗng dưng khuôn mặt tên Sếu phóng to trước mắt tôi, sau đó môi tôi bị chạm vào.
-Chụt!
Cái gì vậy? Không phải là ảo giác chứ. Vừa nãy là tên gầy kia hôn tôi sao.
-AHHHHHHHHHHHHHHHHH. CẬU LÀM CÁI GÌ ĐÓ HẢ?
Tôi nghe giọng mình rít lên như tiếng còi báo động. Andy bĩu môi đứng đó trông chẳng có vẻ gì là vừa gây ra một chuyện động trời. Tôi nhảy tới cào vào mặt hắn nhưng tên này nhanh nhẹn hơn ông anh nhiều, đã kịp nhảy ra sau tránh đòn. Tức quá mà không tóm được mục tiêu, tôi chuyển sang tấn công Sumô.
Sumô ôm đầu oan uổng kêu lên.
-Tại sao lại đánh tôi, tôi có làm gì đâu cơ chứ?
-Anh trai kiểu gì có một thằng em cũng không quản được. Đúng là đồ lưu manh, dám cướp nụ hôn đầu của tôi.
Sếu đứng bên coi kịch lại được thể cười tợn hơn.
-Mười tám tuổi mà giờ mới hôn. Ái chà chà, đúng là truyền thuyết có thật ta ơi. Chẳng qua chỉ là cái chạm môi thôi mà, tôi vừa tạo ra một “mối liên hệ sinh học” giữa hai chúng ta đó.
Nói xong hắn nhanh chân chạy biến. Còn tôi vẫn đang tóm chặt lấy đầu của tên Sumô mà xả giận. Hắn vừa khóc vừa van:
-Đừng kéo nữa, tóc tôi rụng hết rồi bà chằn ơi.
-Tại sao hắn dám. Nói xem tại sao hắn dám?
Tôi thả Sumô ra, ngồi bệt xuống sàn thở không ra hơi, vừa bực mình vừa tủi thân vừa hỗn loạn. Sumô vuốt vuốt lại mái tóc, mặt mũi đỏ bừng ngồi cạnh.
-Chẳng qua hôn một cái chứ có gì đâu mà nghiêm trọng thế.
Tôi chỉ vào môi hình, ấm ức.
-Nụ hôn đầu đời của tôi đấy. Không phải là tôi trao đi mà bị cướp mất có hiểu không hả? Đây gọi là quấy rối tờ-dờ. Từ nay về sau làm sao tôi dám hôn ai nữa.
“Chụt!”
Sumô cười hihi nhìn tôi.
-Đấy, thế là hôn cái nữa rồi nhá. Giờ không phải lo nụ hôn đầu nụ hôn sau gì.
-Ahhhhhhhhhhh. Nụ hôn thứ hai của tôi.
-Trời, đừng có nghiêm trọng hoá vấn đề như thế được không? Khác gì cái bắt tay cơ chứ.
Mặc kệ Sumô giải thích, tôi vẫn ngồi vừa rên vừa la, chân giãy đành đạch trên sàn nhà.
-Hai người hay lắm, mỗi người cướp mất một nụ hôn đầu của tôi.
“Chụt!”
Tôi khiếp hãi che cả hai tay lên mặt. Không phải hắn bị điên rồi chứ. Lại hôn cái nữa. Tôi muốn nổ tung đầu luôn, tim thì đập không kiểm soát nổi.
Sumô phủi mông đứng dậy, miệng vẫn còn cong lên cười không ngừng.
-Hoá ra thời này một nụ hôn cũng nghiêm trọng như vậy. Đúng là như truyền thuyết ấy.
Nói xong hắn thủng thẳng đi ra vườn. Như nhớ ra điều gì còn quay lại trêu tôi.
-Thật ra cái “mối liên hệ sinh học” ấy là dùng trong trường hợp phụ nữ mang thai, người mẹ trong ngắn hạn được coi có là quyền sở hữu với bào thai ấy. Đừng có tưởng tượng nhiều mất công.
Đến bữa ăn, tôi múc một bát cháo thịt bằm to và thơm vào cho ông. Ông tôi thấy thế buồn cười bảo.
-Ông đau lưng một chút, không phải là bệnh kinh niên gì, sao tự dưng lại nấu cháo thế này?
-Lâu lâu nhà mình ăn một bữa cháo bồi bổ sức khoẻ còn sống trăm tuổi với cháu nữa.
Tôi nịnh nọt. Thế là ông cười ha ha bưng lấy bát cháo, còn không quên hỏi.
-Thế hai anh em Quang, Minh ăn chưa?
Tôi cười hì hì.
-Ông không phải lo đâu.
“Hôm nay hai người ấy nhịn cơm”. Đương nhiên tôi không dại gì mà nói ra suy nghĩ này. Từ hồi máy móc trong lò nướng, đồ đạc trong gia đình được cải tiến, ông tôi cũng có cái nhìn khác hẳn về hai kẻ mờ ám kia. Công việc thoải mái hơn nhiều nên chủ yếu bây giờ ông chỉ lo quản lý đôi chút, còn lại có nhiều thời gian đi sang xóm giềng tán gẫu và dành cho thú vui cờ tướng của mình.
Tôi biết ông ăn xong thế nào cũng vác ngay cái dù sang câu lạc bộ cờ. Tôi rửa nồi niêu bát đũa sạch bóng rồi lấy cặp sách tới lớp học thêm. Đến tối tôi lại bổn cũ soạn lại. Cuối cùng Sumô là người bất bình trước.
-Tại sao hôm nay không nấu cơm? Tôi đói bụng quá!
Tôi chống nạnh, lườm:
-Hai người giỏi giang tiến bộ như vâỵ, thì tự đi nấu cơm mà ăn đi.
Sếu ngồi bên cười cười liếc Sumô, ánh mắt kiểu như là “em biết ngay mà”.
-Lịch sử viết thời đại này đang là giai đoạn nữ quyền quật khởi. Hoá ra thực tế còn ghê gớm hơn mình biết.
Sếu vừa ngồi gặm bánh mỳ không vừa bình luận. Chỉ có Sumô lẵng nhẵng theo tôi nài nỉ.
-Ăn bánh mỳ chán lắm. Tôi đang trong giai đoạn giảm cân chỉ thích ăn cơm cậu nấu thôi. Nấu cơm cho bọn tôi ăn đi. Đói lắm rồi, sáng giờ tôi chẳng ăn gì.
Tôi giả bộ bận rộn gọt cà rốt, su hào, không thèm trả lời.
-Không nạp năng lượng là dẫn đến giảm lượng đường trong máu, nếu lượng glucose xuống quá mức 35mg/100ml máu sẽ dẫn tới hiện tượng hạ đường huyết, nơ-ron thần kinh và các cơ quan nội tạng không được cung cấp dưỡng chất sẽ ngưng trệ hoạt động. Nếu kéo dài …
Tôi không biết lượng đường trong máu của tên Sumô đã xuống quá mức 35mg/100ml máu hay chưa mà hắn vẫn còn sức lực than vãn với tôi cả nửa giờ đồng hồ. Cuối cùng tôi chịu thua đành bật bếp nấu cho hắn tô mỳ trứng ăn kèm với dưa muối.
Sếu tỏ vẻ bất bình khi thấy tôi chỉ nấu có mỗi một phần, nhưng sau đó cũng không nói thêm gì, nhai nhai hết mẩu bánh mỳ cuối cùng rồi cũng đi về phòng.
Bài vở trên trường ngày một nhiều hơn. Tới lò bánh mỳ tôi cũng không có thời gian để trông nom nhiều. Từ sau kỳ nghỉ tết, cả khối 12 như bước vào trận chiến sống còn, kể cả những đứa quanh năm suốt tháng chơi bời lêu lổng cũng cắm đầu vào giải đề ngày đêm.
Buổi sáng việc giao bánh mỳ được hai anh em Minh Quang đảm nhiệm, tôi có thể ngủ bù thêm một tiếng đồng hồ. Hai người ấy chẳng ai ngồi vừa con Cub xanh lá nhỏ nhắn của tôi, nhưng cũng đã tự kiếm cho mình mỗi người một chiếc xe đạp leo núi vững chắc để làm việc. Đương nhiên sức lao động này cũng không phải miễn phí.
-Sau vụ này phải mua một cái máy tiện.
Sếu ta tự lập ra thoả thuận như thế. Tôi ngán ngẩm không biết hắn lại còn mua máy tiện làm gì, định biến lò bánh mỳ thành xưởng cơ khí thật rồi. Lần trước là máy hàn, súng bắn keo, máy khoan, lò vi sóng, bây giờ lại thêm cả máy tiện. Có khi tôi phải hỏi hắn khi nào định mua máy biến thế về để còn chuẩn bị tinh thần dần.
Sumô không đòi hỏi gì như đứa em, mỗi sáng đều vui vẻ đi giao bánh. Lúc rảnh thì gần như quấn quýt với mấy chậu cây vớ vẩn. Khu vườn cỏ xanh ngày càng xanh hơn, hôm nào rảnh tôi lại phải mang dao ra phát quang chỗ đấy, chứ hè đến mấy nơi rậm rạp đầy muỗi.
-Sumô, cậu thì thích gì?
Tôi thấy ông anh này thiệt thòi quá, trước giờ ngoài mấy hạt cây với mớ hoá chất thì chẳng đòi hỏi gì nên mới quan tâm. Đáp lại, hắn mỉm cười vu vơ.
-Hôm nào đi biển chơi, được không?
-Ừ, đợi tôi thi đại học xong nhé. Cả nhà mình là một chuyến picnic.
Thời tiết mát mẻ dần thay thế bằng cái nóng như thiêu của mùa hè. Không khí trong trường và trong lớp học còn nóng hơn. Tôi mỗi ngày gần như ba ca học chính học thêm luyện thi, chỉ có mặt ở nhà vào bữa cơm và sau chín giờ tối. Nhiều lúc chỉ muốn ngủ ngay trên bàn học, nhưng mắt vẫn phải cố trợn ra chọn ABCD.
-Uống nước đi này.
Tôi đón lấy cốc nước Sumô đưa cho, uống một hơi cạn sạch.
-Uống nước nên uống từng ngụm một thôi.
Hắn tốt bụng nhắc nhở, tôi lè lưỡi trêu.
-Cảm ơn mami.
Giọng Sumô ân cần:
-Bố mẹ cậu đều mất lâu rồi sao?
-Ừm, còn bố mẹ cậu chắc đều là những bác học nhỉ?
-Họ không kết hôn với nhau, họ đều hiến trứng và tinh trùng cho thí nghiệm khoa học thôi.
-Không lẽ cậu với Sếu là hai người duy nhất được thụ tinh trong ống nghiệm?
Sumô lắc đầu.
-Không phải thế. Nhưng bọn tôi là những người có thời gian nuôi trong lồng ấp lâu nhất.
-Lâu là bao lâu?
-Bốn năm.
Tôi không dám tin, nhìn lại hắn một lượt từ đầu tới chân.