-Hãy nhấn nút G+ để giúp wap phát triển hơn nhé. Thanks !
ảnh, ghi lại sự vật ở đầy đủ các góc độ, không phải như dạng máy ảnh 2D mà hiện giờ người ta vẫn sử dụng.
Tôi không chuẩn bị nhiều đồ ăn, đi biển là phải ăn hải sản mới đúng chất. Ông tôi có người đồng chí rất thân thiết trong quân ngũ mở quán nhậu hải sản ven biển, cũng lâu rồi không có dịp gặp nhau.
Tôi chỉ không ngờ được tình hình khi đó.
Lúc tôi vừa ở trong phòng thay đồ ra, hai ông người trời mới đến bãi biển, đầu tiên là mắt không chớp nhìn ngắm một lượt, và đồng thanh reo lên một tiếng…
-AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!
Sau đó không hẹn mà cùng… cởi sạch quần áo nhào xuống nước.
-AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!
Tiếng hét của những người tắm biển gần đó khi đột nhiên thấy hai tên một cao to đẹp trai ngời ngời, một mập mạp khổng lồ không mảnh vải che thân xông tới.
-AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!
Tiếng kêu hoảng hốt và bất lực của tôi khi nhìn hai cái mông trắng tinh kia không tưởng tượng nổi hai anh em nhà này định làm tôi shock chết hay sao. Có phải là người Sao Hoả đâu mà cả quy tắc đơn giản rằng đi tắm biển phải mặc đồ bơi cũng không biết?
Tôi vội vã chạy lại mé bờ biển, hét to.
-Ở yên đó. Phải, tôi nói hai cậu đó, ở yên dưới nước, cấm chạy lên bờ. Chờ tôi. Nghe rõ chưa.
Nói xong, tôi lại tất tả ngược lên chỗ để đồ của mình, mang theo hai cái quần đùi. Cũng may là tôi còn nhớ chuẩn bị khoản này, nếu không e rằng mấy người tắm biển kia sẽ gọi công an đến gô cổ hai kẻ quấy rối đó mất.
Tôi lội tới chỗ hai anh em nhà kia, nhét vào tay mỗi tên một cái quần.
-Mặc ngay vào cho tôi.
Sumô gân cổ lên cự nự:
-Tại sao chứ? Đi bơi bọn tôi chẳng bao giờ phải mặc đồ.
-Mặc kệ các cậu đi bơi thế nào, còn tắm biển ở đây là phải mặc. Không thì lần sau đừng có hòng mà đi biển chơi nữa.
Sếu và Sumô trao đổi với nhau một cái nhìn đầy ý nghĩa, sau đó mới đồng ý nghe lời. Ngoài cái màn dạo đầu doạ người kia, phần còn lại của buổi đi chơi thực sự rất vui.
-Hoá ra cô Rùa nhà mình, mặc đồ bơi trông cũng gợi cảm phết.
Sếu ta nhìn tôi đánh giá, lại còn đá lông nheo rất đểu. Tôi quay qua trề môi nhìn hắn, rồi hỳ hụi ôm lấy phao chuồn ra xa. Cả hai tên kia đều như rái cá, bơi rất giỏi. Trông Sumô to uỳnh như vậy, nhưng hoạt động dưới nước cũng lanh lẹ không kém gì ông anh.
-Lợi dụng lực đẩy Acsimet của nước căn cứ theo thể tích vật chiếm trong đó, sẽ tính toán được phương hướng vận động ít tốn sức nhất. Huống hồ nước biển có dung ….cao hơn so với nước ngọt.
Tôi đã quen với việc hai tên dẩm này thao thao lý thuyết sách vở ở mọi nơi, nhưng ngay cả đi tắm biển vẫn còn bị tra tấn thế này thì chịu sao nổi. Huống hồ tôi vừa mới trải qua cuộc chiến đấu dài kỳ với bài vở thi cử, nên quyết không tiếp thu thêm một chữ nào nữa.
-Hãy đỡ!
Tôi hất nước tung toé về phía Sumô và Sếu, khiến hai cái miệng đang giảng giải kiến thức kia ngậm đầy nước biển mặn chát. Cả hai bèn nhào vô cướp phao của tôi sau đó bắt tôi học bơi. Tôi uống nước no nê một trận, cuối cùng miễn cưỡng bơi được năm mét, coi như cũng có chút thành quả.
Chiều tối, bốn người chúng tôi lục tục trở về. Đến ngã tư gần nhà, tôi chợt nhớ ra mấy thứ lặt vặt cần phải mua, nên bảo mọi người về trước. Sumô nhằng nhẵng đi theo, nói để xách đồ giùm, tôi gạt đi:
-Có mấy chai mắm muối thôi chứ có phải gì nặng nhọc đâu mà xách giùm.
-Coi như tôi đi bộ giảm cân vậy.
Cái tên này thực không biết điều, tôi thật ra là muốn mua mấy bịch Kotex nhưng hắn cứ xách làn đi theo vậy cũng chẳng tiện tý nào. Tuy hai anh em nhà Su là loại sinh vật bị xếp hạng không có dây thần kinh xấu hổ nhưng tôi thì hẵng còn là cô nữ sinh dịu dàng e lệ lắm, nên vẫn không thể ngang nhiên ném mấy túi băng vệ sinh vào trong giỏ mua hàng được. Vì thế đi ra mà không có món cần mua, vừa lúc thấy chuyển đèn xanh, tôi nhanh chân băng qua đường, dặn với theo Sumô:
-Chờ tôi một tý tẹo, tôi quên mất cái này.
—
Dọc ngã tư đèn giao thông là dãy cửa hàng xếp san sát nhau. Vào một chiều muộn mùa hè nóng nực, nhiều người đã di tản ra mấy gốc cây to trên vỉa hè để trốn bớt không khí nóng bức vẫn còn đậm đặc trong những bức tường bê tông. Trong dòng người hối hả trên đường, có một xe tải hạng nhẹ đang tiến tới từ phía Đông. Người tài xế trung niên trải qua một ngày dài chở hàng mệt mỏi, chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà tắm táp và nghỉ ngơi sau thời gian triền miên trên đường.
Đèn vàng đã bật, người tài xế tặc lưỡi nhấn ga để khỏi phải chờ suốt ba mươi giây đèn đỏ. Không ngờ chỉ vừa mới đánh tay lái rẽ trái, một bóng người đột ngột xuất hiện trước tầm mắt. Tiếng phanh gấp làm bánh xe rít trên đường thành một tiếng kêu điếc tai, cùng lúc thân hình của cô gái va vào mũi xe. Phản lực từ cú va chạm khiến cô văng ra xa cả năm mét, cuối cùng thân hình mềm oặt đó đáp lên mặt đường với một âm thanh khô khốc buồn thảm.
Những người xung quanh chứng kiến cảnh này thoạt tiên đều bàng hoàng sửng sốt. Sau đó có tiếng ai la thất thanh.
-Có tai nạn rồi. Mau gọi cấp cứu!
Tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Và rất đau đớn. Toàn thân đang nhức nhối như thể từng cái xương trong cơ thể đều nát vụn. Dường như có một sợi dây vô hình trói chặt, quấn siết lấy phổi tôi khiến cho việc hô hấp cũng trở nên khó khăn. Ngột ngạt quá khiến tôi cố vùng vẫy để thoát ra khỏi cái lồng đang nhốt chặt mình, bên phải đầu tôi đau khủng khiếp.
Tôi giằng co mãi để thoát ra, cuối cùng cũng có thể thở dài khoan khoái.
Tôi mở mắt và thấy gương mặt quen thuộc của Sumô trước mắt. Hắn đang ngủ gật, trông rất buồn cười, cặp môi hơi mở ra và hai cánh mũi phập phồng, mất sợi tóc mất trật tự rủ trước trán. Tôi liếc xuống thấy hắn đang nắm tay mình. Tôi rút tay ra, Sumô vẫn không tỉnh giấc.
Tôi rời khỏi giường, đi ra ngoài. Hình như đây là bệnh viện, xung quanh đều khá yên tĩnh vì đang là ban đêm. Có vài bóng người đi lại trong hành lang nhưng gần như không phát ra tiếng động nào. Trên ghế đá bên ngoài hành lang có một người đang ngồi ủ rũ.
-Ông ơi!
Tôi ngạc nhiên nhìn người đàn ông già nua trước mắt. Tôi không thể nghĩ đó là ông tôi. Trông ông khác quá.
-Ông ơi, sao lại thế này. Sao trông ông buồn vậy?
Tôi thảng thốt hỏi, nhưng ông không ngoảnh mặt lên. Ông tôi bình thường luôn là người lạc quan và vui vẻ, khiến cho người ta luôn thấy ông trẻ trung rộn ràng. Nhưng giờ đây kể cả những đường gân bàn tay ông cũng toát ra vẻ ưu thương.
Sau đó, tôi thấy ông trở mình đứng dậy, mở cửa tiến vào phòng.
-Minh!
Sumô hơi giật mình tỉnh giấc, ngoảnh mặt lên.
-Dạ, ông ạ.
-Tối nay mấy giờ máy bay cất cánh?
Sumô liếc nhìn đồng hồ treo trong phòng bệnh.
-Mười một giờ ạ.
-Ừm, chắc thằng Quang cũng sắp xếp đồ xong rồi. Cháu cũng về đi kẻo lỡ máy bay.
Sumô ngoảnh mặt nhìn sang giường bệnh.
Tôi ngạc nhiên. Tại sao lại có một người nằm đó trông giống hệt tôi. Trên đầu là một dải băng trắng. Nếu không phải vì hơi thở phập phồng qua tấm chăn mỏng, tôi còn nghĩ hẳn đó là búp bê mô hình trông y như người thật. Một chai chất lỏng đang chảy chầm chậm theo dây truyền trong suốt chảy vào tĩnh mạch trên tay phải người trên giường.
Sumô tiến tới, ôm lấy ông tôi.
...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro,hãy giới thiệu cho bạn bè để cùng đọc truyện hay nhé ^^-Ông cứ yên tâm nhé. Bác sĩ đều nói các tổn thương đã lành lại cả rồi. Rùa chỉ đang ngủ vì tác dụng của thuốc an thần thôi.
-Ừ, ông biết.
-Cháu sẽ nhớ ông lắm.
-Ông phải ở đây với con bé, không tiễn hai đứa được.
Sumô quay lại nhìn người bị băng đầu nằm trên giường. Trừ dải băng và khuôn mặt hơi nhợt nhạt, chẳng có vẻ gì đó là một người bệnh cả. Dường như nó chỉ đang chơi trò bệnh nhân- bác sĩ mà thôi. Ông tôi quay ra ngoài, để mình Sumô ở lại. Hắn nhìn tôi im lìm trên giường, hơi cong khoé miệng lên.
-Chà, trông cậu lúc này hiền lành ghê. Chẳng hung dữ như bữa đầu tiên gặp tôi nhỉ.
Á à tên này được lắm, nhân lúc tôi không biết gì mà nói xấu đây. Đúng là uổng công chăm sóc bao ăn ở, sểnh ra một tý đã bắt đầu giở mặt rồi.
Sumô vuốt nhẹ một bên má tôi, sau đó lại vuốt cái mũi hỉnh của tôi, một ngón tay từ từ chạm nhẹ lên môi tôi. Cảm giác nhìn thấy ai đó trêu chọc khuôn mặt mình khi đang ngủ thật là khó diễn tả. Vừa nhột nhột vừa râm ran, tôi cứ đứng ở đó không biết phản ứng thế nào. Rồi hắn cúi xuống thì thầm vào tai tôi đều gì đó, hắn nói nhỏ quá, nhưng từng chữ vẫn vang vào đầu tôi rõ rệt.
-Tôi sẽ nhớ cậu lắm.
Nói xong, hắn đặt môi lên môi tôi. Cảm giác làm người thứ ba đứng nhìn ai đó hôn chính mình, điều này lại còn ngạc nhiên hơn nữa.
- S’ayapo.
“S’ayapo” là gì? Sumô nhìn tôi cười.
-Sao hoàng tử hôn rồi mà công chúa vẫn còn chưa tỉnh lại? Chắc còn muốn hôn tiếp hả?
Tôi biết nụ cười này, đây là nụ cười gian nhất trong số các nụ cười của hắn. Rõ ràng hắn đang có một âm mưu nào đó. Tôi không biết rốt cuộc là âm mưu gì.
Vì thế khi hắn rời khỏi bệnh viện, tôi bèn đi theo. Sếu đang ngồi chờ trước nhà, trông khuôn mặt thì khá sốt ruột nhưng tay chân thì hoàn toàn yên tĩnh như thể hắn đang ngồi thiền.
-Tình trạng của cô ấy tốt chứ?
-Xương liền lại cả rồi, chấn thương nội tạng và vùng thuỳ chẩm cũng hàn gắn rất nhanh. Chỉ giống như ngã từ trên ghế xuống thôi. Các bác sĩ đều đang xôn xao nói trường hợp của cô ấy là phép màu.
Tôi bất giác đưa tay sờ lên vùng phía sau tai bên trái, ở đó bắt đầu xuất hiện một cơn đau râm ran. Sếu bật cười.
-Xơi một lúc nửa lọ Teteasophie cơ mà. Chẳng biết dùng quá liều như thế có ảnh hưởng gì không nữa.
-Lúc đó đâu còn cách nào khác. Anh thấy máu tràn từ tai ra là đã hoảng rồi. Dấu hiệu của chấn thương sọ não nghiêm trọng như thế, chỉ sợ y học nơi này chưa thể can thiệp được. Dù có tác dụng phụ kiểu gì cũng phải đánh liều hết. Cũng may chỗ máu tụ ở trung khu sự kiện đang tan dần, nếu không thật sự không biết sau này thế nào.
Sếu gật đầu, sau đó chỉ vào túi xách nho nhỏ đang để trên bàn.
-Đồ đạc em đều gom xong hết rồi. Anh còn có thứ gì nữa không?
Sumô gật đầu sau đó một mình đi lên gác xép.
Căn gác xép vốn khá trống trải, bình thường chỉ có chiếc bàn luôn đầy nhóc mấy cục kim loại đủ hình thù nay cũng hoàn toàn sạch bong. Sumô rút từ trong quyển Kỹ thuật nuôi cấy nấm mỡ trên giá sách một phong bì nho nhỏ màu xanh và sau nó còn một hộp nhỏ kim loại đen bóng khiến tôi tò mò không biết hắn đựng gì ở trong. Sumô sang phòng tôi nhét cái phong bì vào dưới nệm, rồi quay qua mỉm cười nhìn một chậu cây đặt trên bệ cửa sổ.
-Tạm biệt.
Hắn nói rất nhỏ, nhưng thính giác của tôi lúc này cực kỳ tinh tường.
Tạm biệt là ý gì? Tại sao hắn lại nói tạm biệt? Ông tôi nói hắn sắp lên máy bay. Máy bay nào, mà bay đi đâu cơ chứ? Không lẽ có người tới đón hắn rồi ư? Có phải vì thế mà họ thu dọn sạch sẽ đồ đạc cá nhân. Không thể nào?
Sumô đi xuống gác, giơ ngón tay cái biểu lộ xong xuôi với Sếu, sau đó cả hai tiến ra cửa.
Tôi toan chạy theo hỏi xem hai anh em nhà này tính khăn gói đi đâu vào lúc gần nửa đêm. Nhưng đúng lúc ấy đầu tôi lại nhói lên. Cơn đau ngày một dày hơn, cả nửa hộp sọ bên trái nhức nhối đến tê dại. Dường như có trăm ngàn cái búa đang nện thình thịch vào đó, tôi đau đớn hét to nhưng trong miệng chỉ là những tiếng ú ớ không rõ lời. Cả không gian tối sầm và dần chìm vào im lặng đáng sợ.
Mặt trời chiếu lên má tôi ran rát. Phòng tôi nằm ở phíaNamcơ mà, nắng buổi sáng có bao giờ rọi vào hướng này đâu. Hay là tôi đang ở trong lớp học thêm Toán mà lại ngủ quên thế này? Hình như chiều nay có môn Hình học không gian. Ôi chao, nói về hình học không gian tôi hãi lắm, thầy giáo thì rõ là kinh khủng, toàn ra mấy cái đề hóc búa, báo hại điểm số môn này của tôi môn này lúc nào cũng lẹt đẹt năm, sáu, may mà môn đại số tôi học được, nên điểm Toán mới ở mức khá an toàn.
Bây giờ lại còn ngủ gật trong lớp của ông thầy này nữa thì có khi tôi bị đì môn này quá. Tôi hoảng hốt mở choàng mắt. Hiện ra trước mặt là khuôn mặt quen thuộc, không phải của thầy giáo hình học.
-Hú hồn!
Tôi thở phào một hơi sau đó yên tâm nhắm mắt ngủ tiếp.
…
-Có sao không bác sỹ? Sao tự dưng nó mở mắt rồi lại ngất đi rồi.
Giọng ông tôi nghe lo lắng. Tiếp đến là một giọng nam trầm ổn.
-Không có chuyện gì đâu. Cô bé đang ngủ thôi, có lẽ đang mơ thấy gì đó.
Lạ thật, cô bé nào, không lẽ là nói tôi? Nhưng ở đâu ra ông bác sĩ thế. Tôi đang ở nhà với ông tôi cơ mà. Hay ông tôi bị ốm, và phải mời bác sỹ tới khám. Tôi mở choàng mắt ra lần nữa.
-Ông ơi!
-Ôi cái con bé này!
Tôi ngạc nhiên nhìn ông tôi ngồi cạnh giường, cười nhưng lại rơm rớm nước mắt.
-Ông sao thế? Ông bị đau ở đâu à?
-Đau cái đầu cô ấy. Ngủ li bì suốt nửa tháng liền, làm ông còn tưởng…
Tôi giật nảy mình.
-Á, ông bảo sao? Cháu ngủ nửa tháng rồi á?
Có đùa không vậy? Thế còn bài vở trên lớp của tôi. Còn lớp học thêm, còn lò bánh. Làm cái gì mà tôi ngủ lắm thế?
-Sao ông không gọi cháu dậy?
Ông tôi dở cười dở khóc.
-Vâng, gọi được thì tôi cũng gọi rồi cô ạ.
Tôi trèo ra khỏi giường, thấy chân mình hơi nhũn, tý nữa thì khuỵu xuống, may mà nhanh tay tóm được cái bàn.
-Ông ơi, sao cháu lại ở đây?
Mới nhìn qua thì biết ngay là bệnh viện. Nhưng tôi không rõ vì sao mình lại nằm trong này. Có lẽ tại mấy hôm học hành hơi căng thẳng, lại đang giảm cân giữ eo theo lời khuyên của mấy tờ báo vớ vẩn đâm ra tôi hơi thiếu chất. Cũng may là mình có đóng bảo hiểm, nếu không nằm viện thế này lại tốn ối tiền.
Ông tôi không trả lời. Chú bác sĩ bảo lúc nãy bảo tôi ngồi im, sau đó bắt đầu làm mấy thủ tục kiểm tra bắt tôi há mồm trợn mắt soi đèn vào một hồi. Rồi chú ấy quay qua ông tôi nói.
-Đúng như dự đoán. Có thể tạm thời trí nhớ của cô bé bị ảnh hưởng một chút, nhưng từ từ sẽ hồi phục, nên bác cứ yên tâm.
Ông tôi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, còn tôi thì mắt trố ra như con lật đật.
-Sao lại thế? Ý chú nói cháu bị mất trí á? Cháu nhớ rất rõ mọi chuyện. Chỉ không hiểu sao cháu lại phải nhập viện thôi.
-Ừm, cháu thử tự giới thiệu về bản thân xem nào.
-Cháu là Như Sương, đây là ông nội cháu. Nhà cháu mở một lò bánh mỳ ở số 7 phố Hoa Sữa. Cháu thích ăn lựu, ghét ăn lòng heo. Cháu đang học lớp 11, năm sau cháu muốn thi vào khoa Công nghệ thực phẩm trường Bách khoa.
Nghe tôi nói lưu loát một hồi, thoạt đầu ông tôi gật gù vẻ hài lòng, nhưng sau đó tròn mắt hỏi lại.
-Đang học lớp 11?
…
Kết luận của bác sỹ: Về thể chất, tôi đã hồi phục hoàn toàn, về tinh thần, tôi bị mất trí nhớ trung hạn. Khả năng hồi phục là 85%.
Tôi còn chưa kịp lo lắng về tình hình “mất trí” của bản thân thì một tờ giấy được gửi tới khiến mọi buồn bực của tôi đều tan biến.
-Giấy báo trúng tuyển đại học.
Ahhhhhhhhhhhhhh, tôi đã đậu đại học rồi sao? Ôi, thế là không còn môn hình học không gian khó nhai, không còn những bài lịch sử với đầy rẫy sự kiện và ngày tháng đau đầu, không còn những giờ hì hụi chia động từ tiếng Anh. Nghiễm nhiên đang học lớp 11 lại trở thành sinh viên, ai mà không sung sướng.
Tôi nhảy cẫng lên chạy như bay đi thông báo với ông tôi. Ông cốc đầu bảo đừng có mừng vội, rỗng hẳn kiến thức lớp 12 thế thì đi học đại học sẽ vất vả như thế nào. Cho nên bây giờ tuy tôi đã đậu đại học, nhưng tôi lại phải ngày đêm cày kiến thức cuối cấp, cứ cảm giác như mình đang ôn thi lại.
Trong nhà và lò bánh cái gì cũng làm tôi thấy mới mẻ.
Cái nhà vệ sinh sạch bóng như thể lát đá hoa cương loại một.
Trên bệ cửa sổ có một chậu cây mà tôi không biết tên. Chỉ có một thân cây nhỏ như cái bút bi nhưng lại tách ra thành hai cành, mỗi cành màu lá dường như lại hơi khác nhau, bên xanh đậm bên hơi nhạt.
Thay vì nhồi bột hết hơi và toát mồ hôi ngồi canh lò bánh, bây giờ gần như mọi thứ đều tự động.
Một cục sắt nho nhỏ gắn ở nóc tủ chỉ cần vặn lên xuống là có thể khiến không khí trong phòng mát mẻ hoặc ấm áp hơn bên ngoài, chẳng khác gì máy điều hoà nhiệt độ, chỉ cần lúc trời nắng nhớ mang nó ra phơi để nạp năng lượng.
Cái sào phơi quần áo mỗi lần trời mưa là tự động gập vào, bếp ga mỗi lần nhấc nồi ra đều tự động tắt, đi tắm thì có sẵn máy nóng lạnh tiện lợi vô cùng.
-Ôi chao ơi, ngon thế này!
Tôi đã thốt lên đầy phấn khích khi nếm thử hộp bánh cất trong tủ. Ông nói đó là thương hiệu bánh Lacti mà tôi đã sáng tạo ra cách đây mấy tháng.
Tôi thắc mắc những tiện nghi hay ho ấy từ đâu ra. Ông tôi chỉ mỉm cười bảo từ hai anh chàng bác học tốt bụng. Tôi lại hỏi họ ở đâu, ông bảo họ chỉ tới ở nhờ một thời gian, người thân của họ ở nước ngoài đã gửi vé máy bay cho họ trở về mất rồi.
Lúc lật giường lên để dọn dẹp vào một ngày thứ bảy, tôi tìm thấy khoảng mười tờ giấy khổ rộng viết chi chít những công thức hoá học, chú thích thời gian, nhiệt độ và nguyên vật liệu kỹ càng. Rõ ràng là chữ của tôi, bên trên lại còn đề Công thức chế tạo khuẩn Lacticin, ho